Thứ Tư, tháng 1 05, 2011

Nụ Hôn Đầu

 
Nụ Hôn Đầu
Trần Dạ Từ
Lần đầu ta ghé môi hôn
Những con ve nhỏ hết hồn kêu vang
Vườn xanh, cỏ biếc, trưa vàng
Nghìn cây phượng vĩ huy hoàng trổ bông

Trên môi ta, vạn đóa hồng
Hôn em trời đất một lòng chứa chan
Tiếng cười đâu đó ròn tan
Nụ hôn ngày đó miên man một đời

Hôm nay chợt nhớ thương người
Tiếng ve mùa cũ rụng rời vai anh
Trưa vàng, cỏ biếc, vườn xanh,
Môi ai chín đỏ đầu cành phượng xưa

Thứ Năm, tháng 3 25, 2010

100 điều lãng mạn nhất khi yêu

 
Có ai làm hết được 100 điều này chưa? (Nhiều cái sến bỏ mẹ

1/ Cùng nắm tay nhau đón giao thừa.
2/ Đột nhiên tặng một bông hoa chẳng vì dịp gì cả, chỉ vì tự dưng thấy yêu quá thì tặng thôi.
3/ Đón bình minh và hoàng hôn ở bến Hàn Quốc.
4/ Cùng thả diều ở một triền đê ngoại ô trong ánh hoàng hôn.
5/ Đặt cho nhau một biệt danh thật hay ho mà nghe vừa đáng yêu vừa bùn cười
6/ Viết cho nhau một tấm thiếp nhỏ rồi lẳng lặng nhét vào ví trước lúc chia tay để khi về đến nhà đối phương sẽ giở ra đọc.
7/ Đan tặng nhau một cái khăn vào lúc mùa đông chẳng hạn. Chắc chắn ấm đến ngột ngạt cho mà xem.
8/ Tặng nhau một nụ hôn bất ngờ.
9/ Viết một câu chuyện tình cảm, tự design một cái flash, một cái thiệp hand-made hoặc là một bài hát tặng người yêu…
10/ Cùng chúc nhau ngủ ngon vào lúc 12h đêm.
11/ Thu âm một bài do chính mình hát để tặng người kia. Hoặc cùng nhau thu âm một bài hát cũng là một ý kiến hay.
12/ Nhân tiện nói đến chúc ngủ ngon vào lúc 12h thì buổi sáng lúc thức dậy nhắn tin chúc nhau 1 ngày tốt đẹp.
13/ Cùng nhau đạp xe đạp đôi trên những con đường đẹp và lãng mạn.
14/ Lâu lâu thỉnh thoảng cùng nhau đi dưới mưa. Lưu ý là rất dễ ốm đấy nên hạn chế thôi nhé!
15/ Cùng nhau chèo thuyền vào một buổi chiều tà…
16/ Học guitar sống chết dù chẳng có năng khiếu để đánh tặng người mình yêu bài hát mà cô ấy thích…
17/ Bất ngờ trở về sau bốn năm du học, lù lù xuất hiện trước cửa văn phòng người còn lại và nhăn nhở cười với hộp chocolate trong tay (chống chỉ định với người ghét chocolate): “Anh/em về rồi đây!”.
18/ Ngồi hát “sống” cho người ấy nghe suốt ba giờ đồng hồ và sau đó về nhà ngậm chanh muối một tuần liền.
19/ Vờ như là quên một sự kiện nào đó mang tính kỉ niệm của hai người nhưng hóa ra đã lặng lẽ chuẩn bị thật chu đáo và đầy tính bất ngờ, làm đối tượng chỉ có mà há hốc mồm không nói được chi hết.
20/ Những tin nhắn lúc 2, 3h sáng kiểu như “Anh/Em đang ngủ nhưng tự nhiên tỉnh dậy và thấy nhớ em/anh quá…”.
21/ Hai người không ở gần nhau nhưng cùng nghe 1 bài hát ý nghĩa qua Yahoo! Messenger (bằng PC call).
22/ (Dành cho con trai ): đèo người iu đằng sau, người đó ôm và mi vào tai.
23/ Ăn chung một cốc kem hoặc chè, hoặc cái gì đấy.
24/ Lăng xăng đi kiếm khăn giấy khi bạn khóc, rồi không tìm được, đành bối rối chìa tay ra và nói “Cho mượn áo đồng phục này”.
25/ Cắn vào bàn tay.
26/ Bỏ cả buổi để ngồi đợi rước người đó về, hoặc để gặp và nói câu chúc ngủ ngon.
27/ Đi chơi thay vì xe máy thì gửi xe ở thương xá Tax, đi bộ vòng vòng chung quanh trung tâm thành phố.
28/ Dựa vào nhau (khi buồn…ngủ và buồn đời).
29/ Ngồi ngắm sao đêm (đếm…mặt trăng).
30/ Bất ngờ gửi một tin nhắn ngộ nghĩnh hoặc vài lời nói yêu thật ngọt ngào qua ĐTDĐ, hoặc gửi tặng một bài nhạc chuông mà người đó yêu thích.
31/ Ngày cuối cùng ở bên nhau (hôm sau là phải lên máy bay đi học tiếp) tự nhiên đang đi chơi cùng nhau mà trời mưa (phải là mùa đông mới được ) (Chống chỉ định: bạn nào không được đi xa và không xem kĩ dự báo thới tiết trước khi đi chơi là…móm!)
32/ Làm một blog chung cho hai người.
33/ Lấy ảnh người yêu làm theme và avatar trong blog hoặc ngay trên phông của màn hình win.
34/ Cùng đi chụp ảnh chung vài kiểu tình củm của riêng hai người thôi.
35/ Tự học làm một món ăn gì đó thật ngon mời người yêu (tình yêu là nó phải đi qua cái dạ dày. Khuyến khích các bạn nữ, đặc biệt những bạn đã đang và sắp lập gia đình).
35/ Thật là lãng mạn và êm dịu nếu đang mỏi mệt được… đấm bóp mát xa phải không nào?!
36/ Cùng làm chung một tấm bưu thiếp.
37/ Một ngày cuả riêng 2 người, không gia đình, không bạn bè, không tất cả mọi thứ… cả thành phố nhỏ bé này, để đến một nơi thật xa nào đó.
38/ Mua thật nhiều bóng bay tặng cô ý.
39/ Tổ chức sinh nhật cho người mình yêu (hoặc thích).
40/ Thỉnh thoảng quay những đoạn băng video nhỏ, chỉ để nói “I love you” hoặc để bày tỏ bạn thích cô ấy như thế nào, những điểm đáng yêu nào của người ấy khiến bạn rung động mặc dù vẫn biết yêu chẳng cần phải có lí do nào cả.
41/ Trên con đường mùa thu dài và thẳng chỉ có hai người tay trong tay (lá vàng rơi lả tả thì càng tốt, tăng thêm yếu tố lãng mạn)
42/ Hai người cùng nấu ăn.
43/ Phóng xe dưới trời mưa phùn buổi tối (chú thích phải là mưa phùn vì nếu mưa to chỉ thích hợp cho việc đi bộ, phóng xe rát mặt lắm, mà xe phải là xe máy, chứ xe đạp hay ô tô thì cũng căng).
44/ Hai người cùng đi chơi SEGA (đặc biệt chú ý đến trò gắp thú nhé!)
45/ Tranh nhau ăn cái gì đấy (tranh vừa thôi, không lại dẫn đến đánh nhau thì… phiền).
46/ Hai người cùng đi xem phim ma (phim ma càng kinh dị càng tốt).
47/ Anh bạn trai lúi húi nấu ăn và hỏi người yêu “Em ăn cay ít hay nhiều?” rồi hỏi “Mình ăn chung một tô nhé?” (Một sự quan tâm sâu sắc mà bình dị nhỉ?)
48/ Cả 2 cùng “Đi về phía mưa” (yếu tố hàng đầu là phải có ôtô và cả xe máy nữa!).
49/ Đến nhà em ý, nhưng không vào, gọi ĐT buôn chuyện như thể đang ở nhà mình ý, rồi sau đó hỏi em ý “Em có muốn gặp anh không???”, em ý ra mở cửa thì có ngay anh bay đến đấy! (Chú thích: nên đem theo một món quà hoặc một đồ ăn gì đó thì sẽ càng tạo ấn tượng hơn).
50/ Cùng ngồi trên đồng cỏ ngắm sao.
51/ Cầm gối “oánh” nhau.
52/ Cả hai cùng tới cánh đồng hoa hướng dương chơi trong những dịp kỉ niệm.
53/ Chơi trò tự mặc thêm áo vào mùa hè.
54/ Chơi trò… nhìn nhau xem ai chớp mắt trước.
55/ Với tớ thì ở xa nhà thế này, mỗi tuần một lá thư và ngày nào cũng nhận được e-mail là điều hạnh phúc. Chỉ đơn giản vậy thôi…
56/ Lãng mạn là khi bất chợt cô ấy nắm tay, không lý do.
57/ Lãng mạn là khi chợt nghĩ về cô ấy khi đêm về, mỉm cười không suy nghĩ.
58/ Lãng mạn là khi cô ấy ngồi ở nhà mình và nói “Em đã cảm thấy như đây là ngôi nhà thứ hai của mình”.
59/ Lãng mạn là khi cô ấy nói rằng, “Em có bất ngờ cho anh” và hôn nhẹ lên má mình.
60/ Lãng mạn là khi mình cầm bông hồng đến tặng, cô ấy không nhận, đủ để khiến mình buồn và quay đi. Rồi cô ấy vòng tay từ sau ôm lấy mình, nói “Điều em cần là trái tim anh yêu em cơ” thật nũng nịu.
61/ Lãng mạn là khi trong đêm Giáng sinh, cô ấy nằng nặc bắt mình dừng xe để yêu cầu mình mở quà dù mình không muốn. Và rồi trong gói quà ấy, có chiếc khăn của cô ấy tặng mình và tấm thiệp ghi rằng “Em yêu anh nhiều hơn những gì em có thể trao anh hàng vạn lần”.
62/ Close your eyes and say good night
And hold me till the morning light
When the sun comes shinning through…
(According to “without you”
63/ Đang đi thở trong công viên, nhìn mọi người tay trong tay mà buồn hiu, bỗng nhiên nhận được điện thoại, nghe giọng người ấy trong máy “Anh/em thương em/anh nhiều hơn những gì anh/em có thể nói!”, rồi tiếp đó là bài hát mà mình yêu thích. (Everyday I love you chẳng hạn)
64/ Lãng mạn là khi bạn mơ màng nhìn một cô gái nào đó khá đẹp trên đường, người yêu bạn ghen và nhéo bạn. Bạn quay lại và nói: “Người ta đẹp vô cùng em ạ, nhưng không phải là người anh yêu. Thật tiếc cho họ, vì anh đã yêu em rồi”. Hơi sến nhỉ?
65/ Lãng mạn là khi bạn nghe một bản nhạc hay có giai điệu nhẹ nhàng. Bạn sẽ dịch bài hát đó, viết lời Việt cho bản nhạc đó, thu âm lại và tặng cho nàng nhân một dịp nào đó…
66/ Viết tặng bạn của bạn một bài thơ, về một việc gì đó hai người đã từng làm…
67/ Dậy sớm đi mua một bó hoa hướng dương to sụ (hoa hướng dương hơi bị khó tìm) tặng cho bạn của bạn.
68/ Ngồi ở Hồ Tây vẽ một bức tranh tuyệt đẹp để tặng cho người yêu!
69/ Lãng mạn là khi đêm về trong sự cô đơn trống trải, hình dáng cô ấy lại hiện về ở nơi nào đó trong tâm trí bạn, thật mơ hồ…
70/ Lãng mạn khi đi xa được em yêu làm cho muối vừng mang đi.
71/ Lãng mạn khi một đêm ngoài trời mưa gió được người yêu ở xa gọi điện đánh tặng một bản romance.
72/ Lãng mạn khi đang hết tiền bỗng nhiên được cho tiền, rồi ngồi nghĩ bao nhiều điều lãng mạn sắp tới sẽ làm khi có tiền trong tay…
73/ Lãng mạn là khi đang tuyệt vọng thì nhận được sự quan tâm sâu sắc và tinh tế của em!!!
74/ Được chồng làm giúp việc nhà vào ngày nghỉ.
75/ Cùng nhau ra biển, nắm tay, dựa đầu vào vai người ấy, ngồi như vậy cả ngày mà không nói gì hết…
76/ Điều lãng mạn đã được thưởng thức là cùng đi chơi xa, và chàng tự tay chuẩn bị sẵn 1 bữa trưa rất thịnh soạn… rất bất ngờ, không nghĩ là có thể chu đáo đến thế…
77/ Lãng mạn là hôn tạm biệt trước khi ra khỏi nhà và khi về đến nhà thì hôn yêu thương.
78/ Lãng mạn là khi nàng đang đi vệ sinh bị mắc kẹt thì ta chìa ra một cuộn ZEWA siêu mềm
79/ Lãng mạn là khi trời đang mưa tầm tả, cái áo mưa nàng sơ ý để lại trong giỏ xe thì lại bị “ai đó” lấy mất rồi. Đúng lúc nàng băn khoăn thì ta xuất hiện nhường lại cái áo mưa duy nhất của ta cho nàng sau đó nhanh chóng đội mưa ra về, chẳng để nàng kịp từ chối! Nhưng mà đừng thật thà quá, đi đến góc phố thì nhớ mà dừng lại lấy cái áo mưa của nàng ra mà dùng nhé!!!
80/ Lãng mạn là khi nàng bị một “choai choai” trêu chọc thì bạn xuất hiện và bằng vài lời dọa nạt khiến cả lũ “tếch” thẳng. Tuy nhiên bạn nhớ phải bảo mấy thằng bạn đóng cho đạt vào đấy nhé, và nhớ là đừng có xuất hiện trước mặt nàng lần thứ hai.
81/ Lãng mạn là khi nàng đang đi xe đạp bị tuột xích thì có một… cây trắng (áo trắng, quần trắng, tất trắng, giày trắng) đỗ xe đạp ngay cạnh (xe cuốc càng tốt). Sau đó chẳng nói chẳng rằng lao vào hì hục nắn xích lại cho nàng mà chẳng nề hà gì cả!!! Sau đó 2 người sóng đôi vừa đạp xe vừa nói chuyện vui vẻ như chẳng hề để ý đến những vết dầu mỡ lấm lem trên áo chàng trai. Cái này thì mất 5 nghìn ra hàng sửa xe thì bảo ông bác sửa xe dạy cho cách phá rùi nắn lại xích, cực kì đơn giản!!! Tuy nhiên về phần cây trắng tớ xin lưu ý là nên chơi đồ rẻ tiền thôi chứ đừng chơi đồ hiệu, không phải cái quảng cáo OMO là nó giặt được hết thật đâu.
82/ Lãng mạn là khi đi cùng nàng đến một nhà hàng có ánh đèn, ánh nền lung linh.
83/ Lãng mạn là khi ngủ mơ, nói mê cũng chỉ nói tên nàng.
84/ Lãng mạn là khi ta đưa cho nàng chiếc khăn mùi soa khi nàng có chuyện buồn.
85/ Lãng mạn là khi bật Mp3 và mỗi người một tai nghe..
86/ Lãng mạn là khi đi chơi bù khú cả bọn bạn nhậu, bất chợt nhận đựơc tin nhắn của nàng “Dạ dày của anh đã chứa đủ 2/3 lượng bia/rượu chưa? Nếu đủ rồi, thì anh chỉ nên chứa thêm 1/6 nữa thôi nhé vì còn phải để lại 1/6 để ngồi cùng em!”. Eo ơi, lãng mạn ghê gớm!
87. Điều lãng mạn có mặt ở một nơi rất xa vào đêm Noel (Osaka chẳng hạn), đi chơi với một người, cả đêm. Cho dù ngày hôm sau phải quay trở về VN… Hic hic, hơi bị khó thực hiện… (quá khó, tiền đâu ra???)
88/ Cắn nhẹ vào tai hoặc hôn ngưòi yêu sau khi đã nói thầm điều gì đó, chẳng hạn: Con mèo con bé nhỏ của anh, yêu em nhất trên đời (nhớ là cắn nhẹ thôi đấy, mà thấy tai ai bẩn quá thì nên bỏ qua mục này!).
89/ Nhắn tin vào sáng sớm: Hôm qua anh quên chưa chúc em ngủ ngon, chúc cưng yêu một buổi sáng tốt lành!!!
90/ Ngồi đợi trước của nhà nàng và nói anh đợi em đã lâu rồi mặc dù bạn mới đợi nàng có chút xíu
91/Tặng hoa nàng vào ngày 20-11 và nói rằng em đã dạy anh biết thế nào là tình yêu, em là cô giáo, là cuộc đời của anh hoặc: “Anh đã được dạy thế nào là nửa kia của cuộc đời mình kể từ khi em bước chân vào trái tim anh”…
92/ Một ngày nắng đẹp 2 người thong dong di dạo bên bờ hồ (hồ phải đẹp và thơ mộng nhé, đi cái hồ nào bốc mùi rác thì đúng là… hỏng hẳn).
93/ Vào một ngày đẹp trời… Anh nói anh không thể chịu nổi em nữa rồi… trong khi nàng ngơ ngác thì chàng tiếp tục: Sao em cứ làm anh không thể ngừng yêu em thế => ngất! (Dự đoán của giới chuyên môn là không một cô gái nào không sướng trước câu nói này, nếu không phải xem lại tình cảm của cô ý với bạn!)
94/ Sắm một bộ áo, quần, nhẫn, dây chuyền, đồng hồ và đủ thứ khác có đôi để dùng (một phương pháp khẳng định bản quyền rất lãng mạn).
95/ Vào một ngày đẹp giời sao hai người không rủ nhau đi nặn tượng rồi tô tượng làm… linh vật cho tình yêu của mình nhỉ? (Nếu bạn có dại dột nghe theo cái ý kiến này thì phải nhớ nằm lòng câu nói: Méo mó có hơn không!).
96/ Viết cho người yêu một tấm thiệp trong đó ghi câu I LOVE YOU qua 72 thứ tiếng!
97/ Cùng nhau đi thăm một số “địa danh” dành cho những nguời đang yêu như: bến Hàn Quốc, Đường Hàn Quốc, bãi đá v.v.. và kể cho nàng những câu chuyện tình yêu liên quan đến các địa danh (ví dụ như “Đồng nghiệp lãng mạn” hay “3 ngày yêu hơi hơi” chẳng hạn).
98/ Cùng nhau thức đêm để đợi ngắm giây phút hoa quỳnh nở
99/ Viết nguyện ước yêu nhau của 2 người trong một năm vào một tờ giấy, nhét tờ giấy vào một cái chai, cho cái chai vào một cái hộp, đem chôn cái hộp ở một chỗ kín trong công viên bách thảo (hay vườn nhà bạn cũng được). Đến kỉ niệm một năm ngày yêu nhau thì đào lên, lúc đấy, nguời này đọc của ngừoi kia viết cái gì thì thú phải biết!!!
100/ Điều thiêng liêng nhất: Vâng, đó chẳng gì hơn là bạn cùng người yêu ngồi đọc hết 99 điều lãng mạn trên rồi lần lượt thực hiện chúng.

“Ảnh độc” đỡ nổi không ?

 

ao’ mưa…mát …

Tim hay mông ???

Mỗi người 1 thiên đường

Quách Tĩnh đại hiệp

ops……..What’s up ????

E…he..he…he…….cũng thường thôi nhỉ?!!

Đứng yên nhá…!!! Động đậy là….không chịu trách nhiệm đó ….

quên mặc sịp ah ??

Quá bãnh !!!

Xin lỗi anh, em đã từng ngủ với anh ấy!

 
Tôi thấy mình có nghĩa vụ phải nói thật. Loay hoay mấy tháng trời mất ngủ, cuối cùng cũng chọn một hôm anh đi công tác xa, cách 400km, tôi nói qua điện thoại để khỏi nhìn thấy mắt anh.

Giá trị của mi bằng con số 0, nếu sự trinh trắng mất đi

Từ ngày kịp lớn, chẳng đợi mẹ phải dạy dỗ, vốn là một thiếu nữ ham đọc, tôi đã tự đọc sách báo cho phụ nữ.

Tôi đọc được nhiều câu chuyện mà cốt truyện từa tựa nhau về những cô gái trao đi cái ngàn vàng và rồi bị người yêu bỏ rơi khi con ong đã tỏ đường đi lối về. Rồi một cốt truyện khác, về những cô gái đã đánh mất cái ngàn vàng, bị rẻ rúng bởi người đàn ông đến sau trong đời.


Những câu chuyện ấy đã cho tôi những ấn tượng về sự quan trọng đến mức sống còn của sự trinh trắng với danh dự một cô gái. Có phải là không có sự trinh tiết mong manh ấy, giá trị của một cô gái bằng con số 0.

Yêu thanh khiết

Tôi đã thầm yêu mối tình đầu của mình từ hồi nhập học lớp 10. Thế nhưng chăm chỉ học hành, tình cảm của chúng tôi chỉ dừng lại ở những cảm xúc rất trong trẻo.


Tốt nghiệp phổ thông, vào đại học, học hết năm thứ nhất, sang năm thứ 2 đại học chúng tôi mới chính thức yêu nhau. Yêu năm năm trời, đi chơi nhiều, kỷ niệm rất nhiều, ham muốn cũng vô cùng nhiều.

Đã có những đêm chúng tôi ngủ bên nhau, tất nhiên là chả ai ngủ được một chút nào. Người lo tấn công, người lo phòng thủ, mải miết cho đến sáng...


Rồi chúng tôi ra trường, đi làm, xác định là không bỏ nhau được nữa. Đêm đó, mùa đông gió lạnh, và nhà anh rất xa, tôi muốn anh ấy ngủ lại. Tôi nghĩ mình thực sự trưởng thành, thời gian mơ mộng ba năm, với tình yêu năm năm dài là đã đủ chín. Cơ thể và tâm hồn chúng tôi thật sự hòa làm một.

Sau ranh giới đó, chúng tôi yêu nhau nhiều hơn, không thấy chán nhau như nhiều bài báo viết cho phụ nữ vẫn nói. Nhưng được một năm sau thì chúng tôi lại chia tay, vì một lý do hoàn toàn khác. Tôi rất buồn. Nghỉ việc, chuyển đi tới một nơi rất xa, quyết tâm bắt đầu từ một nơi không quen ai cả.

Nói thật

Ba năm sau, tôi gặp một người đặc biệt, và lại yêu. Tôi hợp với anh ấy hơn cả với người đầu tiên. Cùng hoàn cảnh gia đình, cùng những ước mơ, sở thích nho nhỏ…


Những năm tháng đó thật vui và hạnh phúc. Nhưng càng hạnh phúc, tôi càng day dứt. Vì tôi nghĩ mình đã không còn trọn vẹn, tôi đã mất đi cái ngàn vàng, cái quý nhất đời con gái…

Tôi thấy mình có nghĩa vụ phải nói thật với anh ấy. Loay hoay cả mấy tháng trời mất ngủ, cuối cùng tôi chọn một hôm anh ấy đi công tác xa, cách 400km, tôi nói qua điện thoại để khỏi nhìn thấy mắt anh ấy. Tôi đã khóc, và nói: Em xin lỗi, em đã giấu anh, em đã từng ngủ với anh ấy. Em xin lỗi anh rất nhiều. Tôi khóc nức nở ngay trạm điện thoại bên đường.


Anh ấy nghe xong lặng đi. Hỏi lại vài câu ngắn rồi cúp máy. Tôi khóc rứt ruột, tưởng mình đã chết hẳn sau cú điện thoại moi ruột gan bày lên mặt đất đó.
Ngày hôm sau anh ấy gọi lại, bảo là hôm qua nghe điện thoại cuả tôi xong anh ấy đã nằm suy nghĩ cả buổi chiều. Anh ấy vặn hỏi tôi những chi tiết của cuộc tình trước.


Nó đã ở với em bao nhiêu lần? Hoàn cảnh mỗi lần như thế nào? Sau đó nó có nói gì không? Và anh kết luận: Thôi chuyện cũ cho qua. Từ nay em phải là của anh. Tôi khóc. Lòng biết ơn anh dâng tràn trề trong lòng.

Tối đó tôi ngủ thật ngon. Và thấy mình đã sáng suốt khi nói thật. Sự thật muôn năm, sự thật vĩnh hằng.

Như không còn gì quý giá

Nhưng tôi nhầm một cách tai hại. Hóa ra tôi chỉ nhẹ nhõm vì đã quẳng gánh nặng sang vai anh ấy. Từ hôm đó anh ấy thay đổi hẳn. Anh ấy bắt đầu nhìn tôi bằng ánh mắt khác.

Dẫn tôi đi chơi tới chỗ bạn bè, anh ấy giới thiệu bạn bè của anh ấy với tôi, kèm theo vào dòng tiểu sử, kiểu như: “Hai đứa này yêu nhau từ hồi phổ thông, họ dành cho nhau trọn vẹn thực sự” “Thằng này ghét con gái buông thả. Nó sẽ về quê để lấy vợ còn trinh tiết”.

Tôi đang tươi cười mà mặt sượng trân. Tôi không còn trinh tiết. Cái quý nhất đời con gái tôi đã đánh mất, ngàn vàng tôi đã đánh mất. Nghĩa là anh thật thiệt thòi nếu anh cưới tôi. Nghĩa là tôi càng phải cun cút nghe theo ý anh.
Và bắt đầu lục đục xảy ra như cơm bữa. Khi anh nắm được thóp tôi, khi tôi tự hạ giá mình, thì cư xử giữa hai người không còn bình đẳng nữa. Anh liên tục xúc phạm tôi, thậm chí còn đánh tôi nếu tôi làm trái ý anh.

Anh cấm tôi giao tiếp với người khác giới, vì cho rằng tôi lẳng lơ từ ngày xưa… anh lục soát tư thừ, nhật ký của tôi, kiểm tra điện thoại của tôi, thậm chí giật ống nghe ngay trên tay tôi để kiểm tra.
Và không chịu nổi nữa tôi đòi chia tay.


Tôi suy sụp suốt cả năm trời. Kết tội mình rất nhiều. Rằng tại mình không còn giá trị nên bị anh bỏ. Tại mình không xứng đáng với anh nên bị bỏ.
Nhưng một năm sau, anh ấy quay lại và nói rằng không bỏ tôi được, nên làm đám cưới và anh ấy sẽ bỏ qua mọi thứ.
Nhưng đúng buổi sáng làm lễ gia tiên, tôi biết mình lại sai một lần nữa. Làm lễ, anh ấy nói: “Vì em không còn trinh tiết, lẽ ra em không được làm lễ thế này. Nhưng thôi, anh sẽ giấu mọi người cho em.”


Nhẫn cưới vừa đeo lọt vào ngón tay, cuộc sống lập tức như một địa ngục. Ví dụ ngồi xem phim truyện trên tivi, anh ấy sẽ chỉ vào cô nhân vật chính và chửi: đồ buông thả. Con gái mà buông thả mất trinh thì vứt đi. Xem báo, tới chuyện đời sống sinh viên, anh ấy quay qua day tôi: thời sinh viên cuả em chắc hoành tráng lắm hả, chơi bời thế còn gì.
Tôi hiểu rằng mình đã làm điều gì đó rất sai lầm.

Nhưng tôi đã sai ở chỗ nào?

Không, tôi chắc mình không sai khi yêu và gắn bó cả tâm hồn cũng như thân thể với tình yêu đầu tiên, khi mọi cảm xúc là chân thành và say đắm. Nhưng tôi đã sai khi nói về chuyện đó với người đến sau bằng tâm thế của một kẻ tội đồ.


Anh ấy không khinh tôi, nhưng chính màn khóc lóc xin lỗi đầy hạ mình của tôi làm tôi mạt rệp. Khi chính mình còn không tôn trọng mình thì làm sao người ta coi mình tử tế?

Những bài báo giáo điều mà tôi đã đọc khi lòng còn non nớt đã lấy đi của tôi lòng tự tôn. Những từ ngữ sáo rỗng, nào là cái ngàn vàng, nào là cái quý nhất đời con gái đã khiến tôi thật thà tin rằng tôi chả còn giá trị gì khi không còn cái quý giá nhất đó. Nếu màng trinh của tôi là ngàn vàng, thì tôi phải hiểu rằng kiến thức của tôi, sức khỏe của tôi, con tim tôi, những trải nghiệm vất vả của tôi… phải là triệu triệu vàng.


Nhà trường đã dạy tôi rất kỹ về những phương trình bậc 2 bậc 3, những sin-cos, những cách sinh sản của con ruồi giấm, nhưng tôi hoàn toàn không được dạy về những giá trị của bản thân mình.

Tôi đã không biết mình là người thế nào, mình có thế mạnh gì, mình đáng quý ở đâu, mình tốt đẹp thế nào, và mình giỏi giang làm sao. Suốt những năm tuổi thơ, 12 năm học phổ thông, 4 năm đại học và cả ngày sau đi làm, tôi chỉ được dạy, được rèn luyện cách nhìn thấy những lỗi sai của mình.
Lúc này, 2010, hai chữ ngàn vàng vẫn nằm trên đầu miệng rất nhiều người, vẫn treo chi chít trên các tờ báo, theo tôi đó là một ví von sáo mòn. Và những phụ nữ hiện đại hiểu rõ những giá trị của mình sẽ chỉ mỉm miệng cười khi nghe những thứ rỗng tuếch đó.

Cỏ dại chân tình...

 
Ngày ấy mình quen nhau quá đỗi tình cờ, em không hề biết được rằng buổi sáng định mệnh hôm ấy đã mang anh đến bên em…


”Em vẫn từng đợi anh, như hoa từng đợi nắng, như gió tìm giặng phi lao, như trời cao mong mây trắng. Em vẫn từng đợi anh trên những chặng đường quen, tiếng hát ai xao động thoảng mùi hoa êm đềm. Kỷ niệm ngày xưa vẫn còn đâu đó những bạn bè chung, những con đường nhỏ. Hoa sữa vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm. Có lẽ nào anh lại quên em, có lẽ nào anh lại quên em”… Anh có biết em đã hát đến bao lần ca khúc của Hồng Đăng rồi không?
Ngày ấy mình quen nhau quá đỗi tình cờ, em không hề biết được rằng buổi sáng định mệnh hôm ấy đã mang anh đến bên em. Em – một con bé ngang ngạnh bướng bỉnh chẳng bao giờ tin vào tình yêu sét đánh vậy mà đã ngượng ngùng bối rối khi ánh mắt mình chạm nhau. Và em biết anh là nửa kia của em thật rồi. Anh lạnh lùng ít nói nhưng lại pha chút dí dỏm, hài hước… Em yêu tất cả những gì thuộc về anh, yêu tính cách nơi con người anh. Anh đã cho em hiểu sức mạnh khi thần tình yêu bắn trúng tên mình như thế nào.
Em cứng cỏi là thế, bản lĩnh là thế, thông minh là thế vậy mà đứng trước anh lại bé nhỏ yếu đuối vô cùng, em cần được anh che chở bảo vệ biết bao. "Em là người con gái đầu tiên cho anh cảm xúc về tình yêu mà trước đó anh chưa bao giờ biết đến, dù đã có rất nhiều bạn gái đến với anh". Anh đã nói với em như vậy và em tin điều đó là sự thật. Anh của em có một phom người chuẩn của người mẫu lại có một cái mũi thật cao và thẳng cộng với một nụ cười tươi và sang nữa… người ta nói quả không sai con trai Hải Phòng mà. Em đã tự tin biết bao, tự hào biết mấy và cả hãnh diện nữa khi sánh bước cùng anh và nghe mọi người khen: đẹp đôi thế. Mình đã bên nhau như vậy trong khung trời mùa hạ của tháng sáu năm ấy.

Anh đã cho em hiểu sức mạnh khi thần tình yêu bắn trúng tên mình như thế nào…
Anh còn nhớ những con đường chạy dài hai hàng cây xà cừ mà mình đã thả bộ lang thang cùng nhau không? Anh còn nhớ lối nhỏ ra cánh đồng nơi mà mình đã trao nhau nụ hôn đầu tiên ấy không? Và cây cầu Thăng Long lộng gió ghi dấu bao kỷ niệm cùng lời hẹn ước của chúng mình: "Mai này trở về nơi ấy sóng biển vỗ về liệu anh còn nhớ em nữa không? Anh nhớ, làm sao anh quên được, dù sau này ở đâu hay làm gì và trong bất cứ hoàn cảnh nào anh cũng sẽ không bao giờ quên em. Em là người con gái anh yêu thương nhất, là người đầu tiên cho anh biết hương vị của tình yêu"… Tất cả, tất cả anh còn nhớ không?
Ngày tiễn anh ra xe trở về với miền cát ấy em thấy trái tim mình như có ai bóp nghẹn, nước mắt cứ chực trào và con tim muốn bật khóc, nhưng em đã bình thản, đã luôn tươi cười vì không muốn anh phiền lòng và vì lúc nào anh cũng bảo em tự tin, bản lĩnh, lại thông minh như vậy khó khăn gì cũng phải vượt qua, đừng có khóc nhè, như thế em chẳng xinh chút nào, hạnh phúc là khi em cười, em là cô gái có nụ cười đẹp nhất mà anh từng biết. Lại còn núm ”đồng xu” vô giá kia nữa chứ… anh đã dỗ dành như vậy để nước mắt em không rơi nhưng khi chiếc xemang anh trở về nơi ấy rời bánh thì tim em như muốn vỡ ra rồi.
Em đã chờ đợi, đã lấy lời hẹn ước của anh làm hành trang trên bước đường đời nhưng "Em đã biết bây giờ không còn nữa, lời yêu xưa anh đánh vỡ mất rồi". Anh bỏ lại mình em với lời nguyện ước, anh đã để tình yêu đầu tiên của chúng mình ly tan, anh đã khiến cho một tình yêu với biết bao người ngưỡng mộ, ước ao trở thành dang dở với kết thúc chia lìa. Đã bao nhiêu buổi chiều em lang thang nơi những con đường kỷ niệm mong bóng hình anh không phải chỉ nhạt nhòa, không phải chỉ trong giấc mơ, biết bao nhiêu đêm em lòng vòng nơi những con phố ngập tràn hương hoa sữa nồng nàn và hăng hắc mà nhớ anh đến quay quắt, cháy lòng rồi lại những buổi chạy dưới trời mưa để khóc để nhớ anh cho thỏa thích, cứ muốn gào khóc thật to để cho tất cả mọi nỗi đau, mọi sự dồn nén trong lòng tan chảy, vỡ òa… Hà Nội rất đẹp nhưng buồn đến tê lòng vì chẳng có anh. Anh biết không?

Giờ đây nơi chân trời xa ấy, Cát Bà và cuộc sống mới có lẽ đã khiến anh không thể nhớ gì về em nữa…
Thế là đã hơn ba năm kể từ khi xa cách vậy mà lúc nào trong em mọi chuyện cũng chỉ như mới hôm qua. Em cũng không biết tới khi nào thì trái tim thôi khắc khoải về bóng hình anh, để rồi bất chợt lúc nào đó thấy những chuyến xe lăn bánh về thành phố hoa phượng đỏ hay những biển số 16 chạy trên đường thì trái tim em lại cồn cào, lại day dứt, lại nuối tiếc khôn nguôi… và đêm ấy ”Hoa sữa” lại ru em vào giấc chẳng yên bình. Những cảm giác mà anhmang lại em đã không thể cảm nhận được, không thể tìm thấy được ở bất cứ ai. Tại sao đứng trước họ em không thấy mình nhỏ bé và dịu hiền hơn bao giờ hết như khi ở bên anh, tại sao ở bên họ em không có cảm giác bình yên như khi ngồi trên lưng anh cõng suốt cả một quãng đường dài trên cầu Thăng Long ngày ấy? Tại sao tại sao chỉ bên anh em mới thấy mình là con gái?
Giờ đây nơi chân trời xa ấy, Cát Bà và cuộc sống mới có lẽ đã khiến anh không thể nhớ gì về em nữa. Em không trách vì em hiểu hợp – tan ở đời âu cũng là lẽ tự nhiên. Và cũng từ ngày yêu anh biển đã trở thành một thứ thân thuộc như chính máu thịt trong con người em. Em yêu biển vô cùng cũng giống như tình yêu đã dành cho anh vậy. Nhưng em đã không đủ can đảm để chạy ra đó dù chỉ một lần vì em biết sẽ lại khóc và càng nhớ anh hơn… Anh hãy sống hạnh phúc nhé, em sẽ coi đó là những kỷ niệm ngọt ngào nhất, khó quên nhất, hạnh phúc nhất và cũng là khổ đau nhất trong cuộc đời. Còn em, em sẽ mãi là biển, là biển đợi, biển đợi… chiều mưa. Mưa xuống sẽ xua tan, sẽ xóa nhòa, sẽ mang theo mọi thứ…
Đêm nay Hà Nội lại bất chợt có mưa rào…
Hey, we've just launched a new custom color Blogger template. You'll like it - https://t.co/quGl87I2PZ
Join Our Newsletter